Con cái của những người lao động hợp đồng từ Việt Nam giai đoạn trước thường là những học sinh giỏi nhất của trường. Bố mẹ của chúng cũng mong đợi điều đó.
-Tác giả Julia Haak
An không thể kiên nhẫnđược vì giáo viên vẫn chưa đi vào vấn đề chính của buổi học. Sắp tới 12 giờtrưa: Đây là lớp học nâng cao Môn Toán đểchuẩn bị cho khóa học chuyên sâu cho kì thi tốt nghiệp. Cô học sinh 17 tuổi chuẩn bị một bài thuyết trình về những nhận thức toán học đã làm thay đổi thế giới. Bây giờ An muốn thảo luận những câu hỏi mở với cậu bạn cùng lớp Thắng để cả hai có thể trình bày mà không mắc lỗi. Với An đó là điều đương nhiên: Bài thuyết trình phải hoàn hảo.
Nguyễn Ngọc An (17 tuổi) và Vũ Đức Thắng (16 tuổi) đang theo học lớp 11 trường trung học Barnim-Gymnasium ở Falkenberg. Bố mẹ của cả hai đến từ Việt Nam, cũng như bố mẹ của 136 học sinh khác trong trường. 17% học sinh của trường không xuất thân từ nước Đức, trong đó 75% là từ Việt Nam. Con số đó ngày càng tăng. Riêng lớp 7 có tới 1/3 học sinh có nguồn gốc Việt Nam và chúng thông thường là những học sinh giỏi nhất trong lớp. Không có một nhóm nhập cưnào ở thế hệ thứ hai có thể đạt được thành công trong học tập như thế. Khoảng 50% những đứa trẻ Việt Nam ở Đức có thể đạt tới được bậc Trung học (Gymnasium),ở Brandenburg con số đó còn là 74%. Với điều đó chúng vượt qua các bạn đồng học người Đức và bỏ xa các đứa trẻ từ các nhóm nhập cư khác. Tháng Một vừa qua một cuộc nghiên cứu về sự Hội nhập của người nhập cư đã gây ra một cuộc tranh luận mạnh mẽ. Việc chỉ 14% những người nhập cư có nguồn gốc từ Thổ Nhĩ Kỳ tốt nghiệp phổ thông và 30% rời trường học mà không có bằng tốt nghiệp được xem như minh chứng cho kết quả hội nhập tồi tệ của nhóm này. Những đứa trẻ có nguồn gốc từ Thổ Nhĩ Kỳ được coi là những đứa trẻ có nhiều vấn đề. Trong khi đó, An và Thắng không hề có vấn đề gì với trường học. Tuy nhiên khi được đề nghị đánh giá kết quảhọc tập của mình, chúng lại đặt câu hỏi ngược lại. „So với người Đức hay người Việt Nam?“, An muốn biết điều đó. „So với người Đức thì tôi thực sự giỏi“, An nói. Điểm trung bình của cô bé là 1,9. So với người Việt Nam thì đó lại chỉ là mức độ trung bình. „Sự mong đợi phải là 1,0“, Thắng nói. Điểm của cậu là 2,1. Thắng nhăn nhó một cách sửng sốt, khi nó vì sơ suất bị viết thành 2,6. „2,6 sẽlà một tai họa nặng nề“, Thắng nói.
Bố mẹ An có một cửa hàng bán hoa, còn bố mẹ Thắng thì có một cửa hàng ăn. Cả hai đến Đức từ những năm 80. Những đứa con của họ không nhìn thấy tương lai của mình ở lãnh vực phục vụ. „Cháu muốn học đại học về toán hay là hóa học“, An nói và nhìn Thắng hỏi: „Em cũng thế chứ hay là không?“ Thắng mỉm cười: „Vâng, tất nhiên“. Detlef Schmidt-Ihnen – hiệu trưởng trường trung học Barnim-Gymnasium biết về việc nỗ lực vì mục tiêu này từ các cuộc nói chuyện với các học sinh. „Từ sự quan sát của giáo viên, những học sinh Việt Nam thì dễ chỉ bảo, hiếm khi có vấn đề, định hướng thành tích cao, và không có bạo lực“, ông nói. Phụhuynh của các em hầu như không thể nói tiếng Đức. Điều đó làm cho việc giao tiếp với các phụ huynh phần nào gặp khó khăn. Bố mẹ của An và Thắng có thể nói tiếng Đức. Phần lớn phụ huynh Việt Nam hầu như không nói hoặc là hoàn toàn không thể nói ngôn ngữ của đất nước nơi mà họ đã sống hàng thập kỉ. Vì vậy trường học thường tổ chức những buổi họp phụ huynh cùng với phiên dịch viên Việt Nam. Cứ mỗi thứ năm hàng tuần một giáo viên về xã hội người Việt sẽ được mời tới trườngđể cùng thảo luận với học sinh, bố mẹ và giáo viên về các vấn đề.
Schmidt-Ihnen đề cập vềmột xã hội Việt Nam song song và về những đứa trẻ sống ở thế giới thứ hai. „Ởnhà là việc thờ cúng tổ tiên và các tin tức từ Việt Nam, còn ở đây là những bạn bè người Đức và nhạc Hip-hop“, Schmidt-Ihnen nói. Tuy nhiên vì sao chúng lại giỏi như thế? Từ vô số các cuộc tranh luận về vấn đề nhập cư dẫn tới một nhận thức là kiến thức tiếng Đức tốt ở gia đình là một yếu tố quan trọng tác động lên conđường học hành của con cái. „Tôi muốn con cái tôi sẽ giỏi ở trường. Tất cả ông bố bà mẹ Việt Nam đều mong muốn điều đó“, bố của Thắng nói. Ông còn có 1 cô con gái lớn đang học đại học và một cậu con trai đang sắp sửa lên Trung học phổ thông. „Chúng tôi muốn con cái của mình có những điều tốt đẹp hơn bố mẹ của chúng“,ông nói. Ông đã phải làm việc một ngày hơn 8 tiếng để có thế giải quyết điều kiện tài chính khó khăn, bố của Thắng nói: „Chỉ khi ta học giỏi, ta mới có thể đạt được nhiều thứ hơn“. Liệu nó có đơn giản như vậy? Hiệu trưởng Schmidt-Ihnen cho rằng phụ huynh và tư tưởng của họ thực sự tác động lên sự thành công của con cái. „Sự giáo dục có một ý nghĩa quan trọng với các phụ huynh người Việt Nam. Họ rất theo đuổi việc con cái mình sẽ được giáo dục đầy đủ.“ Nghề giáo rất được coi trọng ở Việt Nam. „Đối với cha mẹ Việt Nam giáo dục rất quan trọng, họ muốn con cái mình sẽ học được nghề nghiệp tốt“, An cũng nói. Điều đó cũng không khác ở cô bé. An rất thích đi học, bởi vậy cô bé đã từ bỏ việc tham dự cuộc thi Olympic Toán học vào mùa thu vì không muốn bỏ lỡ bất kì một tiết học nào ở trường. An lí giải điều đó với hiệu trưởng Schmidt-Ihnen về lời từ chối của mình. „Nếu như với người Đức là một chiếc ô tô hạng sang trước cửa, thì với người Việt Nam là thành công ở trường học“, Krain Weiss – người phụ trách vấn đề nhập cư ởBrandenburg, cũng là một chuyên gia về các gia đình Việt Nam nói. Giáo dục thay vì BMW. Mùa Thu 2008 một cuộc nghiên cứu về thành công và động lực đã được công bố. Gia đình được coi là nguồn hỗ trợ và đòi hỏi về giáo dục. „Để đầu tư cho giáo dục, họ sẵn sàng bỏ ra tới tận đồng xu cuối cùng“, Karin Weiss nói. Hiệu trưởng Schmidt-Ihnen tuy nhiên cũng biết rằng điều đó sẽ dẫn đến đâu, đó là áp lực học tập. Có những chứng nhận bác sĩ bị làm giả để tránh các bài kiểm tra.„Tôi đã có lần bắt học sinh phải giải thích việc đã đe dọa cô giáo. Tôi đã nói là sẽ báo cho cảnh sát. Học sinh đó đã quỳ xuống và van xin tôi đừng làm điềuđó. Hiệu trưởng Schmidt-Ihnen chưa từng gặp qua điều tương tự như vậy trước đó.„Trường học theo quan niệm của người Việt Nam phải đi cùng với áp lực“, Elena Marburg-người phụ trách vấn đề nhập cư của Marzahn-Hellersdorfs nói. „Bọn trẻ học cho bố mẹ của chúng vì lòng biết ơn“. Đọc một quyển sách chỉ để giải trí bị coi là lãng phí thời gian. Elena Marburg thấy đó là điều đáng suy nghĩ. Bố của Thắng lại có ý kiến khác. Người ta có thể nhận thấy rằng bố của Thắng đã tự hào về em như thế nào, tuy nhiên ông nói: „Thắng cũng muốn tập thể thao, những tôi nói trước tiên là học đã, sau đó mới đến thể thao“. Elena Marburg suy nghĩ nhiều vềnhững đứa trẻ này: „Liệu với những tiêu chuẩn giáo dục tốt như vậy chúng ta có thể giữ chúng ở lại Đức ?“ Với An thì điều đó đã được xác định rõ ràng. Tuy xuất thân từ Việt Nam, nhưng „cháu nhìn thấy tương lai của mình ở nước Đức".
Nguồn: Berliner Zeitung
*Chú thích:
Thang điểm ở Đức:
1,0: rất tốt
2,0: tốt
3,0: trung bình
4,0: đạt
5,0: không đạt yêu cầu
6,0: trượt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét